Sau khi xuyên thư cố chấp trúc mã trọng sinh | Chương 9

Editor: Mận Mơ Màng

Chương 9:

Tiểu Đáng Thương đồng ý cá cược điểm thi với mình rồi

Ôn Hi bị hắn hỏi có chút sửng sốt , “Cái kia thực sự không phải …” Hô hấp ngưng lại, cậu cau mày hỏi lại: “Chẳng lẽ cậu muốn ngồi cùng bàn với tôi?”

Tư Cảnh nhìn ánh mắt hoang mang trong suốt của cậu, đôi mắt rũ xuống mím môi, ” Không muốn.”

Câu trả lời đúng như dự đoán , Ôn Hi cũng không có gì ngoài ý muốn, theo ý hắn nhún nhún vai, “Cái đó không thể được, cậu cũng không muốn, tôi cũng không muốn, vậy ngồi cùng nhau làm gì?”

Không khí đột nhiên trở nên có chút nặng nề.

“Bá phụ, bá mẫu hẳn là hy vọng có thể thấy hai chúng ta ở chung hòa hợp, cùng nhau tiến bộ.”

Ôn Hi: “…”

Cậu thế mà lại quên mất chuyện đó.

Bởi vì sự việc của Chu Bình, hiệu trưởng nói không chừng đã liên lạc với phụ huynh nguyên nhân bên kia, nếu họ đột nhiên quay về rồi lại đột ngột rời đi, thì cậu không phải là sẽ không còn cớ để thân cận Tiểu đáng thương nữa sao.

Vốn dĩ cậu chỉ muốn Tiểu đáng thương có thể thoải mái một chút mà không quá căng thằng, nhưng hiện tại thấy đó, có vẻ cậu đã suy xét quá ít rồi.

Nhưng mấy lời cự tuyệt cũng đã nói ra hết, bây giở rút lại, hình như có chút mất mặt.

Hơn nữa, nguyên thân cũng không phải là kiểu tình tình vừa bị nói mà đã chịu thua , cậu làm sao mới có thể sửa miệng đồng ý ngồi chung với Tiểu đáng thương mà không lộ dấu vết đây?

Lông mày không tự giác giật giật, cậu vô thức phồng má, bộ dạng xuất thần rõ ràng

Tư Cảnh bình tĩnh nhìn cậu, thanh âm bình đạm nhắc nhở: “Ý của cô chủ nhiệm là thành tích của tôi tốt hơn cậu một chút, nên tôi có thể bổ túc cho cậu.”

” Cậu bổ túc cho tôi?!”

Ôn Hi đột nhiên phản ứng lại, đúng vậy, nửa tháng sau còn có một kỳ thi, cậu thật ra cũng không thấy quan trọng lắm, nhưng Tiểu đáng thương vừa mới xin nghỉ lúc bị thương lại còn muốn đi làm thêm nữa, chương trình học sợ là đã bị bỏ qua rất nhiều.

Tròng mắt xoay chuyển, cậu thay biểu cảm trở nên kiêu ngạo , “Tôi đó là lười học thôi, tôi chỉ cần nghiêm túc 1 giây thôi là thành tích của tôi lập tức đi lên như ngồi tên lửa rồi, còn cần học bù sao? Tôi có dạy bù cho cậu thì cũng không kém nhiều đâu.”

Mới vừa nói xong cậu liền phát hiện đôi mắt ngăm đen của Tư Cảnh nhìn mình không chớp, nhưng khóe môi lại treo một nụ cười như có như không.

Không biết sao, Ôn Hi lại cảm thấy mình giống như đang bị giễu cợt, không cam lòng trợn tròn mắt, “Phản ứng của cậu là đang có ý gì đây, không tin sao? Có dám cá cược không!”

Tư Cảnh hỏi: ” Cá cược gì?”

Ôn Hi hơi suy tư, cười nói: “Người thua đáp ứng người thắng làm một chuyện, dám không?”

Cậu tạm thời không thể tưởng tượng được sẽ làm gì với Tiểu đáng thương, nhưng chưa biết trừng tương lai sẽ có yêu cầu, làm người mà, phải nhìn xa trông rộng một chút.

Tư Cảnh nhìn cậu, cố ý hỏi lại: “Bất cứ cái gì cũng được?”

Ôn Hi cho là Tư Cảnh đang nghĩ đến những cảnh bị ức hiếp trước kia, vì thế vội vàng nói thêm: “Đương nhiên là tôi sẽ không để cho cậu làm chuyện phạm pháp hoặc là tự mình đi hại mình đâu, yên tâm, tôi nhất định sẽ nói điều gì đó mà loại bánh bao mềm như cậu có thể làm được”. “

Tư Cảnh gật gật đầu, “Có thể.”

Không nghĩ tới sự tình tiến triển thuận lợi như vậy, mặt Ôn Hi không ngăn được cười, “Đã cá cược rồi, tôi cảm thấy hai chúng ta vẫn là nên ngồi cùng nhau, đương nhiên, tôi không phải là muốn ngồi cùng bàn với cậu đâu nhé, nhưng tôi không yên tâm về cậu, vạn nhất cậu gian lận thì làm sao được.”

Nói nói cậu bỗng cảm thấy lời nói của mình hình như có điểm nào đó không đúng , vội vàng biện giải: “Tôi không phải có ý nói cậu gian lận, chỉ là ngồi gần hơn chút thì các loại phương tiện sẽ trực quan hơn, cậu học tập hoặc là như thế nào tôi cũng có thể giám sát” . Ôn Hi càng bôi càng đen, đang nghĩ ngợi cách để vãn hồi, đã nghe được Tư Cảnh lên tiếng trả lời.

“Được”

Đơn giản đến mức suýt chút nữa cậu cho rằng bản thân mình sinh ra ảo giác.

Chớp chớp đôi mắt, cậu ngừng câu chuyện, vỗ vỗ cánh tay của Tư Cảnh, “Vậy cậu về lớp trước đi, tôi đi tìm cô nói một tiếng.”

Tư Cảnh nhìn bóng lưng bước đi vội vã của thiếu niên, bật cười lắc lắc đầu, xem ra, cũng không hẳn là một con chim cút ngốc nghếch.

Rất mau đã đến giờ tan học, Ôn Hi nhanh tay nhanh mắt bắt lấy bạn cùng bàn mới, ” Cậu đi đâu vậy?”

Tư Cảnh khẽ liếc xuống, chỉ mấp máy môi, “Làm thêm.”

“Sắp đến kì thi rồi , cậu hiện tại đừng đi làm, bằng không nếu tôi thắng cậu lại cảm thấy tôi không cần làm gì cũng thắng” Ôn Hi nói xong sợ đối phương không đồng ý, lại mang mấy lý do thường dùng ra ,” Chỉ là, ừm ,ờ , mẹ tôi ngày hôm qua mới gọi cho tôi, nói là cảm thấy nên cho chúng ta một chút tiền tiêu vặt, tôi còn chưa có đưa cho cậu đâu”

Tư Cảnh không nói cái gì nữa, ” Được rồi, tôi đi xin phép bà chủ “

“Tôi đi cùng với cậu, cậu chờ tôi một chút, tôi còn chưa thu thập xong đâu.”

Tư Cảnh đứng ở bên cạnh, nhìn thiếu niên cầm từng cuốn sách xếp vào, kéo khóa lên , cuối cùng lấy ra hai hộp sữa chua từ trong bàn học, “Hai hộp còn lại tôi uống không hết được, thưởng cho cậu 1 hộp, cậu thích vị nào? “

“Vị cam.”

“Vừa hay tôi lại ghét vị cam, này.”

Tiếp nhận hộp ở trên tay nhìn qua một vòng, Tư Cảnh nhắc nhở nói, “Cậu trước kia, rất thích sữa chua vị cam.” Nhưng mà gần nhất, lại thích vị dâu hơn.

Ôn Hi hút một hồi, “Trước kia là trước kia, bây giờ không đổi khẩu vị được sao? Nếu cậu…”

Nếu cậu không ăn thì trả cho tôi, cậu muốn nói như vậy, nhưng chợt nghĩ lại, sợ mình vừa nói ra đối phương sẽ thật sự trả đồ cho mình, vậy không xong, vì thế cậu cứng nhắc sửa miệng, “Nếu như cậu nghĩ vị dâu tây ngon hơn, tôi cũng có thể đưa cái này cho cậu.”

” Không cần.” Tư Cảnh tự nhiên cầm cặp sách của thiếu niên lên,” Thu dọn xong rồi thì đi thôi. “

Ôn Hi rơi vào trầm tư cắn ống hút không để ý điều này, ngốc ngốc giống như một con rối gỗ đi theo người kia ra khỏi phòng học.

Ôn Hi ngồi ở bên cửa sổ, đôi tay cầm một cái bánh mì chậm rãi ăn.

“Không thích sao?”

Nghe thấy tiếng nói, Ôn Hi lười nhác nâng mí mắt, nửa thấy là hình bóng quen thuộc, cậu lại cắn một miếng bánh mì khác, “Không có, rất thích.”

Thanh niên cười cười tới gần thêm một bước, “Cậu với Tư Cảnh là quan hệ gì vậy, mà sao ngày nào cậu cũng tới đây với nhóc đó.”

“Bạn cùng lớp.”

“Nào có bạn cùng lớp nào mà lại như hai người các cậu đâu.”

“Anh không tin lại còn hỏi tôi?”

Lạp Hoa Sư: “…….”

Thanh niên bị dỗi một câu cũng không thèm để ý, “Tiểu vương tử cậu đừng có hung như vậy, anh đây chỉ đơn thuần là muốn tâm sự với cậu thôi mà.”

Ôn Hi quay đầu sang chỗ khác,” Tôi không muốn tâm sự với anh. “

Đây đã lần thứ mấy người này tìm tới mình rồi, đúng là bám riết không tha mà, cũng bị mình trong tối ngoài sáng chèn ép nhiều câu , mà vẫn còn cố dán lấy, có phải đầu óc không bình thường không?

Chưa kể ánh mắt của người này khiến cậu rất khó chịu, khiến cậu mơ hồ nhớ tới cái thằng mập béo ú kia, cho dù biết rõ danh tính, cậu cũng sẽ không tiếp xúc quá nhiều với anh ta.

Nhưng đây là nhân viên làm việc với Tư Cảnh, giả như cậu không ổn định tính cách rồi nói gì đó, rồi những người này lại trực tiếp nói cho Tư Cảnh, thì cậu làm sao có thể ở cùng với Tư Cảnh nữa.

Cậu đã mất rất nhiều nỗ lực để có thể được như bây giờ, và cậu không thể sai lầm với mấy việc nhỏ nhặt ở đây như vậy được.

“Nào nào đừng có thái độ như vậy, tôi đều ,,,”

“Đang nói chuyện gì vậy?”

Thanh âm Tư Cảnh đột nhiên xen vào.

“Cậu chậm chạp quá.” Ôn Hi ghét bỏ nhét hai miếng bánh mì còn dư lại vào trong miệng, sau đó xách cặp sách lên, “Nhanh về nhà thôi.”

“Ừm.”

Ngồi trên xe, Tư Cảnh nhìn sườn mặt của Ôn Hi, nhịn không được hỏi một câu, “Ở đó không vui sao?”

“Không có.”

Nhìn Ôn Hi cơ hồ biến thành con cá nóc, Tư Cảnh lại hỏi: “Đây là đang tức giận sao?”

Ôn Hi nhướng mày, ngữ khí không tốt, “Cậu hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Tư Cảnh chợt ngẩn ra, sau đó cúi đầu xuống, để mái tóc dài tùy ý che khuất mắt, trong giọng nói lộ ra âm thanh khàn khàn, “Tôi chỉ là muốn biết tâm tình của cậu tốt hay xấu, dù sao, lúc tâm tình cậu tệ đi , tôi cũng rất xui xẻo” Lắc lắc đầu, giọng nói của hắn càng ngày càng thấp,”Quên đi, tôi không nên hỏi, thật xin lỗi.”

Ôn Hi: ” … “

Xong rồi , xong rồi cậu lại không suy nghĩ chu toàn dọa đến Tiểu đáng thương rồi ! Nhìn thấy bộ dạng thiếu niên tràn ngập ủ rũ, cậu cảm thấy có chút bất lực, gần như hoảng loạn lục lục túi và cặp sách, rốt cuộc, ở một vách túi tìm được 2 cái kẹo.

Thanh thanh giọng nói, cậu đưa tay vói qua, ghét bỏ bĩu môi, “Tôi tìm kẹo cho tôi ai ngờ lại nhảy ra vị cam , hazzz, thật xui xẻo, cho cậu ăn đấy.”

Đợi vài giây thấy Tư Cảnh không có phản ứng gì, cậu cường ngạnh nắm lấy tay đối phương, nhét kẹo vào lòng bàn tay ấm áp của thiếu niên, “Đưa cậu ăn thì ăn đi, cậu bị ngốc hay là lỗ tai không rõ?”

“Tôi không định bắt nạt cậu, cậu không cần khẩn trương, tôi đã nói rồi, trước khi ba mẹ tôi trở về, khoảng thời gian này tôi sẽ không làm gì cậu đâu.” Vội vàng giải thích xong, vô thức móc nghéo ngón tay hắn một cái, “Chỉ là tôi không có thích người kia, ánh mắt và thái độ của anh ta khiến tôi rất không thoải mái.”

Ánh mắt Tư Cảnh dừng ở trong lòng bàn tay mình, giống như vô tình lẩm bẩm, “Đại khái là bị cậu thu hút, mê hoặc. “

Hô hấp Ôn Hi nhỏ nhẹ rồi dừng một chút, “Cậu đây là đang khen tôi à?”

Cậu sao lại cảm thấy Tư Cảnh đang tự dồn mình vào góc tường, tự hại chính mình vậy.

Tiểu đáng thương có phải là không tiếp xúc với bạn bè nhiều, cho nên mấy lời khen người khác cũng không giống người thường.

Nhưng không sao cả, dù sao thì cậu cũng không thực sự bận tâm cho lắm.

Ánh mắt liếc qua một cái, bỗng nhiên phát hiện Tư Cảnh đang ngẩn người, cậu nhịn không được dùng cánh tay đẩy đẩy, “Đang suy nghĩ gì vậy?”

Tư Cạnh nắm ngón tay lại, đút tay vào túi , ” Không có việc gì. “

“Thật sao?” Ôn Hi cúi người, vặn người nhìn Tư Cảnh, cảm thán gật gật đầu,” Ừm, sắc mặt vẫn ổn, miệng vết thương cũng không chảy máu. “

Đang đánh giá thiếu niên, bỗng nhiên xe phanh gấp một cái, Ôn Hi khống chế không được trực tiếp ngã quỵ trên người Tư Cảnh

“A u!”

Biểu tình Tư Cảnh lập tức biến đổi, khẩn trương nắm lấy cánh tay cậu, “Cậu đập vào đâu à? Có chỗ nào đau không?”

“Không có”. Tuy rằng bị đụng vào nhưng chỉ choáng một chút, Ôn Hi ôm đầu xua xua tay, vừa muốn đứng dậy đã bị ấn trở lại.

Cậu kinh ngạc thấp giọng gọi một tiếng, “Tư Cảnh?”

Còn chưa nghe được câu trả lời của thiếu niên, giọng nói xin lỗi của tài xế đã truyền đến, “Thật xin lỗi thiếu gia, mới vừa có hai người đi ngang qua đường , bất đắc dĩ phải phanh gấp, cậu không có việc gì chứ?

“Không sao.” Ôn Hi gối đầu trên đùi Tư Cảnh , chớp chớp mắt một lần nữa, “Tư Cảnh?”

Tinh tế phun ra một hơi, Tư Cảnh lúc này mới nói: “Cậu nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút đi, dù sao cũng bị đụng vào đầu mà.”

Vốn muốn nói bản thân mình không có việc gì, nhưng cảm nhận được lực đạo trên tay Tiểu đáng thương, không biết sao Ôn Hi từ bỏ cãi cọ, điều chỉnh tư thế để mình nằm thoải mái hơn chút.

Tiểu đáng thương đây là đang chủ động thân cận với mình, cự tuyệt chính là ngu ngốc.

Chóp mũi ngửi thấy mùi hoa nhài nhàn nhạt dễ chịu, Ôn Hi nhắm hai mắt tinh thần càng thả lỏng hơn, bất tri bất giác hô hấp trở nên đều đều, ……..ngủ rồi.

Tư Cảnh nhìn khuôn mặt ngủ say thiếu niên, vô thức nâng tay lên, đầu ngón tay chỉ cách hai má trắng sứ vài cm……

—————————————-

Mận: Mất dại!!!

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro

Chặn Quảng Cáo Rùi!!!!

Chỉ tốn chút xíu thời gian bấm vào quảng cáo để giúp Mận có chi phí để duy trì trang web, nên nếu có thể Mận mong cậu sẽ tắt trình chặn quảng cáo và giúp đỡ hỗ trợ Mận chút chút nghen!!! 

Powered By
Best Wordpress Adblock Detecting Plugin | CHP Adblock