Sau khi xuyên thư cố chấp trúc mã trọng sinh | Chương 8

Editor: Mận Mơ Màng

Chương 8:

Tiểu Đáng Thương lại bị bắt nạt

” ……………..Trung vô tạp thụ, phương thảo tiên mĩ, lạc anh tân phân. ………”

Xoay đi xoay lại chiếc bút giữa các ngón tay, Ôn Hi trông có vẻ đang nghiêm túc đọc sách, trên thực tế suy nghĩ đã bay đi tới nơi nào đó rồi.

Nay đã là ngày thứ ba, kể từ ngày cậu và Tư Cảnh cùng nhau ăn bữa cơm chiều kia , mối quan hệ hiện tại của bọn họ dường như rơi vào một loại trạng thái rất kỳ quái.

Tư Cảnh nhìn qua tựa hồ vẫn rất bài xích cậu, nhưng trên thực tế khi cậu đề ra các loại yêu cầu “vô lý” thì thiếu niên đều tiếp nhận hết, đây rõ ràng xem như là chuyện tốt, nhưng cậu cũng không hiểu tại sao bản thân mình lại có một loại cảm giác không giải thích được.

Ánh mắt không tự giác nghiêng nghiêng nhìn về phía trước, thiếu niên ngồi đến thẳng tắp, nghiêm túc chuyên chú, động tác trên tay hình như không có dừng lại, đẩy đủ bộ dáng của một tiểu hài tử chuyên tâm học hành.

Cực chậm phun ra một hơi, Ôn Hi bắt đầu nhớ lại mấy ngày ở chung với Tư Cảnh, cố gắng tìm xem rốt cuộc là chỗ nào không đúng.

Có lẽ là cậu quá chuyên chú, tiếng chuông tan học vang lên cũng không nghe được.

“Ôn Ca, trưa nay cậu không cùng các huynh đệ cùng nhau ăn cơm sao?”

Thanh âm vang lên bất thình lình đánh gãy suy nghĩ của Ôn Hi, cậu lười nhác nâng mí mắt, liếc liếc mắt cái đầu tóc tím đứng bên cạnh mình, trực tiếp nói,” Không phải tao nói gần đây đừng có làm phiền tao sao?”

Vật vã mãi quan hệ với Tư Cản bên kia mới hòa hoãn một chút, cậu không định lại chỉ vì mấy con nhím này mà lại tiếp tục căng thẳng, hơn nữa dẫu sao ứng phó với bọn này cũng rất mệt, không bằng cứ nói thẳng ra còn tốt hơn.

Trong mắt tóc tím lóe lên một tia tàn nhẫn, hai tay nắm thật chặt, nhưng vẫn cười hỏi: “Là huynh đệ nào làm gì chọc mày không vui sao? Ôn ca mày đột nhiên như vậy, trong lòng mọi người đều không dễ chịu.”

Ôn Hi cười lạnh một tiếng, “Không có người như tao trả tiền đúng là rất không dễ chịu.”

“Ôn Hi, lời này của mày là có ý gì đây, tao nghe như thế nào cũng không hiểu.”

Ôn Hi không kiên nhẫn mà vẫy vẫy tay,. “Được rồi, Chu Bình mày không cần phải giả vờ ở đây làm cái gì đâu, tao đây không muốn coi tiền như rác, bọn mày cũng không cần quấn lấy tao, mọi người nhất phách lưỡng tán*

(nhất phách lưỡng tán*: một phát chia hai, có thể hiểu ở đây là đoạn tuyệt quan hệ.)

” Ôn Hi, mày đang nói đùa à?” Chu Bình kích động bước tới hai bước, kết quả lời nói còn chưa nói xong, đã cảm thấy trên người một trận ướt lạnh.

Nổi điên quay đầu lại, liền thấy Tư Cảnh giơ ly nước đứng ở nơi đó, đơn bạc gầy yếu, hơi hơi cúi đầu, bộ dáng nhát gan hệt như trước đây.

Trong mắt tràn đầy chán ghét, Chu Bình tặc lưỡi trào phúng nói: “Tao nói làm sao mà mày không tìm đến bọn tao nữa, không ngờ là tìm ra một con chó thích hợp hơn.” Cố ý dừng ở chữ “chó” một chút, hắn cười ha hả, “Tư Cảnh, mày trước kia bị cậu ta khi dễ thành cái dạng gì, bây giờ cư nhiên còn chạy tới lấy lòng Ôn Hi, sao vậy, mày không có tự trọng à?

Kết quả lời này còn chưa kịp nói hết, hắn liền cảm thấy mông đau xót, cả người bổ nhào về phía trước vài bước, vịn cái bàn bên cạnh khó khăn lắm mới đứng vững

Đem chân lùi lại, Ôn Hi khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn hắn, “Chế nhạo Tư Cảnh, mày cũng xứng à? Không có tao thì mày mới là chó đấy, à không đúng , mày vẫn luôn là chó mà, một con chó Nhật luôn ở sau mông tao vẫy đuôi lấy lòng, sao nào, bây giờ vừa không có tiền ăn cơm cũng không có tiền chơi game sao, mày cầu xin tao đi, quỳ xuống bắt chước hai tiếng chó sủa, nói không chừng tao sẽ đại phát từ bi thưởng cho mày ít tiền, dẫu sao thì tao vẫn luôn luôn rất nhân từ với động vật cùng ăn xin, mà cả hai cái mày đều có.

“D*tm*may” Hai mắt tóc tím đỏ bừng, vung tay muốn đánh Ôn Hi, ai ngờ trong giây tiếp theo cơ thể lại loạng choạng một cái, thất tha thất thểu ngã xuống, kéo mấy chiếc ghế dựa cũng bị đổ theo, phát ra một trận tiếng vang rầm rầm.

Ôn Hi một ánh mắt cũng không thèm nhìn đến hắn, cậu chỉ thấy Tư Cảnh bị hắn túm một cái bị lảo đảo, vội vàng tiến lên đỡ lấy thiếu niên, lo lắng hỏi: “Tư Cảnh cậu có sao không?!”

Tư cảnh che cánh tay lại lắc đầu. “Tôi không sao, chỉ là bị cậu ta kéo một chút.”

“Làm tôi sợ muốn chết.” Ôn Hi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra vỗ vai hắn một chút, kết quả lại nghe được từ trong miệng Tiểu đáng thương phát ra một tiếng “A —” âm rung , thân thể còn lui về phía sau trốn một chút.

Vẻ mặt cậu cứng đờ, “Chắc chắn có chuyện rồi, có phải cánh tay bị trật khớp rồi không? Không được, chúng ta vẫn nên đi bệnh viện xem sao.”

“Còn chưa tan học.”

“Xin nghỉ phép trước!”

Ôn Hi nắm lấy tay Tư Cảnh liền đi ra ngoài, nhưng dường như nhớ tới gì đó đột nhiên xoay người lại, hung hăng nói với Chu Bình đang còn nằm trên mặt đất :”Tư Cảnh nếu bị chút vấn đề gì, tao lập tức lột da của mày!”

Bị quăng ngã đến thất điên bát bảo bây giờ còn chưa bình thường lại được, Chu Bình nhe răng trợn mắt che lại sườn bụng, một câu phản bác cũng không thể nói.

.

Trên mặt Ôn Hi mang theo hoang mang cười gượng hai tiếng, “Không phải bác sĩ, thật sự không có việc gì sao, nếu không thì chú thử chụp rồi cẩn thẩn kiểm tra lại xem sao .”

“Thật sự không có việc gì.”

“Nhưng lúc ấy cậu ấy bị túm có một chút thôi, là mặt mũi đã trắng bệch rồi. “

” Có lẽ là do kéo cơ thôi, nhưng lúc đó nó không thuyên giảm, thực sự không sao đâu “

“Thật vậy chứ? Bác sĩ chú nhìn nhìn lại đi, bạn cháu mới xuất viện không lâu, vết thương trên đầu còn chưa có khỏi đâu, có phải vừa mới bị kéo một chút làm cho miệng vết thương trên đầu bị chảy máu không?”

Bác sĩ bất đắc dĩ thở dài, “Tôi có thể lý giải tâm tình của cậu, nhưng thật sự không có việc gì ảnh hưởng đến cái đầu bị thương của cậu ấy , sẽ không có việc như vậy đâu bởi vì nó sẽ không bị chảy máu nếu cánh tay bị kéo, cái khác không nói, trên băng gạc có máu hay không cậu còn nhìn không ra sao?”

Ôn Hi còn muốn nói gì đó, lại bị Tư Cảnh lôi cánh tay lại, “Tôi thực sự không sao.”

Nghe được lời này, Ôn Hi chỉ có thể chấp nhận , “Được rồi, bất quá nếu có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói cho tôi biết.” Nói xong mới nhớ tới thiết lập nhân vật của mình, thanh âm nhanh chóng cứng rắn bổ sung “Cậu đừng suy nghĩ nhiều, tôi không có ý gì khác, chỉ là nếu cậu xảy ra chuyện tôi khẳng định cũng chạy không được , ba mẹ tôi sẽ lải nhải chết tôi.”

Tư Cảnh thu liễm biểu tình,” Tôi biết. “

Nếu không có việc gì, Ôn Hi lại mang Tư Cảnh trở lại trường học, nhưng chưa kịp quay lại lớp đã bị giáo viên gọi đi rồi.

Quét một vòng văn phòng tràn đầy người, Ôn Hi theo bản năng tiến lên một bước che phía trước Tư Cảnh, “Thưa cô, có việc gì sao ạ?”

“Cô muốn biết một chút về ngọn nguồn lần xung đột này của mấy đứa.”

Một người phụ nữ ăn mặc giống cây thông Noel đột nhiên xông ra, chỉ vào mũi Ôn Hi bắt đầu mắng: “Xung đột cái gì, chính là tiểu tử này đánh, Chu Bình nhà chúng tôi là bảo bối cả nhà yêu thương nhất, tôi với ba nó còn luyến tiếc sờ vào đầu ngón tay của nó, nhìn chỗ xanh chỗ tím trên người con tôi xem, tôi nói cho cậu biết, chuyện này không yên đâu! “

” Mẹ Chu Bình cô không cần kích động, chúng ta trước hết nghe mấy đứa nhỏ nói như thế nào đã.” Cô giáo trấn an người phụ nữ một câu sau đó mới nhíu mày hỏi,” Ôn Hi, rốt cuộc tại sao lại thế này? Em có phải đã đánh Chu Bình hay không?”

Ôn Hi thẳng thắn mà ngắn gọn mở miệng: “Cậu ta muốn đánh em, kết quả bản thân không đứng vững rồi tự ngã xuống , thế thôi.”

Dừng một chút , khóe miệng cậu kéo ra một độ cung thật nhỏ, “Không có chạm vào mà cũng ăn vạ, lúc ấy trong lớp có nhiều người nhìn thấy rõ mọi chuyện”

Không đợi cậu nói xong, người đàn bà kia đã lập tức hùng hùng hổ hổ gào lên, “Cậu nói bậy, Chu Chu nhà tôi thường thường như thế nào mà lại động thủ trước! Trông cậu không giống học sinh ngoan chút nào, cái, cái , nhìn cái bộ dạng hồ ly kia xem, tuổi còn nhỏ đã nói dối đầy miệng rồi, không biết xấu hổ!”

Ôn Hi bị bà ta mắng trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại, lấy lại tinh thần đang muốn phản kích lại, trước người đột nhiên xuất hiện một bóng dáng.

Giọng nói thiếu niên dứt khoát, “Thưa cô, cô cứ mặc kệ để vị gia trưởng này ở đây vũ nhục Ôn Hi sao? Chẳng lẽ bởi vì cha mẹ Ôn Hi hiện tại đều ở nước ngoài nên không thể về chống lưng cho cậu ấy sao? Nhưng ba mẹ cậu ấy không về được, em nghĩ hiệu trưởng vẫn rất nguyện ý quản việc này. “

Vẻ mặt của giáo viên thay đổi,” Tư Cảnh , em đang nói cái gì vậy, hiệu trưởng bận rộn như vậy “

“Tôi còn chưa có bận rộn đến như vậy. ” Đáng lẽ ra phải đang ở cao trung, hiệu trưởng đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn lập tức tỉ mỉ nhìn Ôn Hi từ trên xuống dưới, quan tâm hỏi, ” Trò có sao không a?”

Ôn Hi lắc đầu, “Em không sao cả, nhưng Tư Cảnh có sao, vết thương trên người cậu ấy còn chưa bình phục, vừa rồi lại bị Chu Bình nhục mạ , còn lôi lôi kéo kéo cánh tay cậu ấy, em vừa mới dẫn cậu ấy từ bệnh viện về”

” Em cũng không biết vì cái gì, vừa quay lại đã bị nói là đánh Chu Bình, bác gái này còn buông lời nhục mạ em một hồi, em thật sự rất choáng váng.”

Hiệu trưởng vỗ về cậu, thanh âm ôn nhu nói: “Chuyện này thầy sẽ tìm công đạo cho trò, đừng nghĩ nhiều như vậy, các trò về lớp nghỉ ngơi trước, nếu cảm thấy không thoải mái thì về nhà cũng được. “

“Dạ vâng.”

.

Hai người rời khỏi văn phòng, Ôn Hi không khống chế được cười một tiếng, “Tư Cảnh, vận khí chúng ta thật tốt, hiệu trưởng cư nhiên lại tới, nếu ông ấy không tới, cái cô giáo lập dị bất công kia không biết chừng lại muốn thế nào đâu.”

Theo như ký ức , chủ nhiệm lớp kia vẫn luôn không thích nguyên thân, cảm thấy nguyên thân chỗ nào cũng không tốt, chẳng qua không thể tìm được lý do chính đáng để bắt lỗi, chuyện ngày hôm nay nếu không phải hiệu trưởng là người quen biết cũ của ba mẹ tới, cậu sợ rằng bản thân phải bị ấn đầu xin lỗi rồi.

Đang đi cậu bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, cậu thực sự không thấy khó chịu sao?”

Tư Cảnh lắc đầu, “Không khó chịu.”

“Thật kỳ lạ!” Ôn Hi hướng hắn lè lưỡi, ngón tay chọc chọc vào mặt hắn, “Cậu đi soi gương đi, mặt cậu bây giờ trắng như tờ giấy, hay là không trở về lớp học, ra sân thể dục hít thở không khí đi.”

“Được.”

Hai người tìm được một vị trí khá tốt ở cạnh bồn hoa, mới vừa ngồi xuống, Ôn Hi liền nghe được thanh âm của Tiểu đáng thương, “Ôn Hi, sao cậu không chơi cùng với đám người Chu Bình nữa vậy. “

Ôn Hi thuận miệng đáp: “Nào có nhiều cái vì sao như vậy, chỉ là không muốn chơi nữa thôi . “

“Vậy thì “

“Cậu đừng có nằm mơ nhé , tôi không có ý định làm bằng hữu với cậu đâu, chịu đựng hết tháng này chúng ta liền đường ai người nấy đi, tôi với cậu cũng không phải cùng một loại người, cùng chơi với nhau cũng không được! “

“Tôi biết, tôi vẫn luôn biết.”

Trộm nhìn Tiểu đáng thương, lông mi yếu ớt run rẩy như là cánh bướm vậy, trái tim Ôn Hi như rỉ máu.

Cậu hình như nói hơi nặng lời thì phải? Nhìn bộ dáng này của Tiểu đáng thương, giống như một quả cà tím bị đánh tan bởi sương giá. Nhưng nguyên thân chính là có tính cách như vậy, nếu đột ngột thay đổi tính tình mới dễ dàng gây ra vấn đề lớn, phải làm từng bước một, tháng này qua tháng khác, nhưng lời nói vừa rồi của cậu quả thực có chút quá đáng. cậu nên khéo léo uyển chuyển hơn một chút, lần sau nhất định phải chú ý.

Ôn Hi ở nơi đó đang tự khắc sâu kiểm điểm bản thân, không hề có chú ý tới ánh mắt ôn nhu của người bên cạnh.

.

Hai ngày sau, tin tức về việc Chu Bình chuyển trường lan truyền trong trường.

Ôn Hi lại không để tâm chút nào, dù sao ngày đó hiệu trưởng nói muốn cho cậu một công đạo, Chu Bình bị ép chuyển trường là chuyện bình thường, hơn nữa bởi vì đám bạn xấu này cũng không tới tìm cậu nữa, đây đương nhiên là một truyện siêu siêu siêu tốt, cậu quả thực muốn đốt pháo chúc mừng một chút.

Nhưng mà rất mau cậu liền cười không nổi.

Chủ nhiệm mới của lớp gọi hai người cậu và Tư Cảnh vào văn phòng, ôn ôn nhu nhu bắt đầu “ngôn ngữ công kích”, phảng phất như Bồ Tát niệm kinh, cậu đứng ở đó nghe suýt nữa thì ngủ, nhưng một câu cuối cùng của người kia có thể gọi là câu chốt hạ trực tiếp làm cơn buồn ngủ mà cậu đang có tất cả đều bay đi.

“Cô à , cô nói cái gì?!”

Chủ nhiệm lớp mới tuổi tác không lớn, nhưng lại rất kiên nhẫn, giống mấy đại tỷ tỷ mỉm cười lặp lại một lần nữa, “Cô nói, cô muốn chuyển chỗ của hai đứa, cho hai đứa ngồi với nhau, cùng nhau tiến bộ. “

Ôn Hi vô thức liếc mắt nhìn Tư Cảnh bên cạnh, trầm tư một hồi: ” Cái này, Trương lão sư , hay là vẫn thôi đi, em ngồi một mình một tòa thành thói quen rồi , đột nhiên nhiều người cùng một bàn em sợ không thích ứng được “

Trương Đường đưa mắt đảo qua giữa hai người, cười khẽ nói: “Cô chỉ nói một câu thôi, cụ thể thì còn muốn xem hai đứa nữa, nghe nói hai đứa có quan hệ không tồi, có thể về tự thương lượng một chút, ngày mai cho cô đáp án.”

Ra khỏi văn phòng, Ôn Hi dùng khuỷu tay nhẹ nhàng chọc chọc cánh tay người bên cạnh, “Tư cảnh, cậu vừa rồi sao không nói một lời nào vậy?”

Dừng bước chân, Tư Cảnh hơi hơi nheo mắt lại, ánh mắt tối dần, nhàn nhạt mở miệng: “Cậu không muốn ngồi cùng với tôi à?”

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro

Chặn Quảng Cáo Rùi!!!!

Chỉ tốn chút xíu thời gian bấm vào quảng cáo để giúp Mận có chi phí để duy trì trang web, nên nếu có thể Mận mong cậu sẽ tắt trình chặn quảng cáo và giúp đỡ hỗ trợ Mận chút chút nghen!!! 

Powered By
Best Wordpress Adblock Detecting Plugin | CHP Adblock