Sau khi xuyên thư cố chấp trúc mã trọng sinh | Chương 7

Editor: Mận Mơ Màng

Chương 7 :

Thái độ của Tiểu Đáng Thương thay đổi

” Cậu cứ nhìn tôi làm cái gì? “

Nghe thấy lời của Tư Cảnh, Ôn Hi đầu tiên là ngẩn ra trong vô thức, sau đó kiêu ngạo hỏi lại: “Không có việc gì, sao, không được nhìn à?”

Phản ứng của Tư Cảnh vô cùng bình đạm, ánh mắt rũ rũ, xẹt qua đĩa đồ ăn trước mặt thiếu niên, “Đương nhiên có thể, nhưng cậu không ăn sao?”

Ôn Hi nghe vậy lại kéo chiếc đĩa xê dịch về phía mình, “Tôi chờ một chút rồi lại ăn!”

Nói xong tựa hồ như sợ Tư Cảnh nhịn không được sẽ nếm một miếng, nên cậu vội vàng cầm một lấy đũa kẹp lấy một miếng rồi đưa vào miệng, nhưng mà còn chưa kịp ăn, cổ tay của cậu đã nhẹ nhàng bị nắm lấy.

Hơi lạnh từ đầu ngón tay người kia đụng vào da thịt của mình, làm cậu mơ hồ có chút thất thần.

Tư Cảnh thu tay về, “Đừng ăn.”

Ôn Hi ậm ừ, thanh âm cuối giương cao, bao bọc lấy sự hoang mang đang nhen nhóm.

“Tôi mới vừa phát hiện, hình như tôi bỏ nhầm muối thành đường.”

Trên mặt không hề có một biểu cảm nào, Ôn Hi nhanh chóng đặt đũa xuống, ngoài miệng lại nói: “Tôi khẩu vị có hơi nặng, cho nên cõ lẽ lúc ăn không nhận ra. “

Liếm liếm môi, cậu trong lòng nhịn không thể trốn đầu rơi lệ , Đại ca à~ Cậu đó là chỉ bỏ nhầm muối thành thôi sao, có mà cậu còn cho thêm một đống gia vị lung tung vào nồi đó! Mùi vị kỳ diệu kia, đúng thật là một miếng khai mở đỉnh đầu*, hai miếng hồn bay lên trời.
(khai mở đỉnh đầu*: có thể hiểu là bay não)

“Nếu không cảm nhận được thì cũng đừng ăn, buổi tối không cần ăn quá nhiều.”

“Cậu nói rất có đạo lý, tôi đi rót chút nước uống.” Nói xong Ôn Hi liền vội vàng đứng lên đi rót ly nước, che người mình lại rồi uống một hơi sạch một ly, lại uống thêm một ly rồi mới trở lại bàn ăn.

Một tay chống cằm, cậu lười biếng rũ mắt nhìn thiếu niên ăn cơm nghiêm túc ở trước mặt, đột nhiên hỏi nói: “Ăn ngon không?”

Tư Cảnh không nói gì, chỉ gật gật đầu.

“Đương nhiên phải ngon rồi, càng nóng ăn càng ngon! Còn không muốn ăn cơm với tôi, bây giờ đây không phải là đang ngồi cùng tôi trên một cái bàn sao!” Ôn Hi nhịn không được nhắc mãi một câu.

Còn trả lại tiền cho mình, mệt mỏi với cái suy nghĩ của Tiểu đáng thương này ghê, trong đầu hắn đều là nước có ga sao? Chút tiền công hắn kiếm được đủ để hắn sống sao? Nghĩ vậy Ôn Hi vô thức dừng lại, có lẽ, dưới cái tình huống mà cậu không biết rõ, hoàn cảnh của Tiểu đáng thương không khéo còn tệ hơn cậu tưởng tượng.

Từ những câu văn lạnh ngắt trong sách biến thành người sống sờ sờ, những khó khăn đã trải qua, cũng không hề nhẹ nhàng như trong sách miêu tả.

“Thích ăn xương sườn không, tôi biết bên cạnh trường học có một quán xương sườn rất ngon.”

“Thích lắm.” Ôn Hi đang xuất thần trả lời theo bản năng, phục hồi tinh thần lại mới ý thức được không đúng.

Tiểu đáng thương có ý gì đây?

Tư Cảnh đơn giản giải thích một câu: “Tôi chỉ là cảm thấy, lời cậu nói cũng rất có đạo lý, bá phụ bá mẫu sắp về, tôi đúng là cần phải trông khỏe mạnh hơn một chút.

” Cậu giác ngộ được như vậy rất tốt, vì vậy từ ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cùng nhau ngồi xe tới trường, sau đó cùng nhau ăn cơm “, Ôn Hi nói nói lại cảm thấy bản thân có vẻ hơi kích động quá, vội vàng khụ khụ, cố gắng ấn khóe miệng đang nhếch lên của mình xuống, xoay chuyển giọng điệu, “Ý của tôi là nếu như trạng thái của cậu không tốt tôi sẽ dễ bị mắng, nên tôi phải giám sát cậu. “

Tư Cảnh gật gật đầu, tiếp tục ăn cơm, “Tôi biết.”

Sau một lúc lâu, hắn chợt mở miệng, “Đúng rồi, bá phụ bá mẫu hôm trước gọi điện thoại cho cậu sao, bọn họ nói thời gian trở về cụ thể là khi nào?

Cả người Ôn Hi trực tiếp choáng váng, cậu nào đâu biết hai người khi nào sẽ trở về đâu! Đó chỉ là cái cớ cậu dùng để tiếp xúc với Tiểu đáng thương thôi, mấy ngày này đừng nói đến việc call video với ba mẹ nguyên thân, cậu thậm chí còn không gửi được một tin nhắn! Tiểu đáng thương đột nhiên đặt ra câu hỏi như thế này thì trả lời làm sao được?

Ngón tay vô ý thức cuộn tròn lên, moi moi mặt bàn, cậu nghĩ nghĩ rồi thuận miệng bịa chuyện nói:

“A, liền, liền , liền một tháng nữa, cho nên tôi cố ở cùng cậu một tháng cũng không phải là không được.”

Một tháng, nghe ra có vẻ không dài cũng không ngắn, Tiểu đáng thương cũng không đến mức hoàn toàn không thể tiếp thu, hơn nữa đây dường như cũng là khoảng thời gian mà nguyên thân có thể tiếp nhận, về phần một tháng sau kia ba mẹ có thuận tiện trở về hay không cũng không có liên quan đến cậu , cùng lắm thì đến lúc đó lại nói có việc chậm trễ không về được.

Ôn Hi trong lòng thầm khen mình đúng là một tiểu thiên tài, chỉ trong vài giây thôi mà cậu đã có thể nảy ra một ý tưởng tuyệt vời đến như vậy.

“Kia bọn họ……”

Không nghĩ tới Tư Cảnh còn có vấn đề, cậu lập tức thấy sợ hãi, mình không thể nghĩ ra được cái lí do thứ hai đâu , vì thế cậu đột nhiên đứng lên đập bàn một cái, “Cái gì mà này này kia kia, cậu là mười vạn vì sao à , ăn cơm với cậu cậu được một tấc lại muốn tiến một thước, cậu tự ăn đi, tôi đi đây! “

Nói xong, Ôn Hi làm bộ phải rời đi ngay, nhưng mà bước chân còn chưa đi được một nửa, liền nghe thấy một trận ho han kịch liệt.

Cậu quay đầu nhìn lại, đã thấy Tư Cảnh đang che miệng ho khan đến đỏ bừng cả mặt, cậu vội vàng rót một ly nước, sau đó đi đến bên cạnh hắn, một tay nhẹ nhàng vuốt vuốt sống lưng, một tay giơ ly nước đưa tới bên môi Tư Cảnh, ” Chậm một chút, từ từ, từ từ, uống chút nước trước, uống từ từ, đừng có gấp.”

Tư Cảnh chậm chạp, duỗi tay quơ quơ nắm lấy ly nước, “Khụ khụ, tôi không sao, cậu đi đi, khụ! “

Trong mắt Ôn Hi xẹt qua tia đau lòng, tự khẳng định là do bản thân mình quá hung dữ nên dọa đến Tiểu đáng thương, ngữ khí không tự chủ được mềm ra, nhưng lời nói vẫn mang đầy hàm ý giáo huấn ghét bỏ, “Tay cậu vừa mới mọc ra à, ăn một bữa cơm thôi mà cũng bị sặc, ngốc chết được, tôi còn phải giám sát cậu, phòng khi cậu lại tự đem mình làm ra cái gì đó bất trắc.”

Hô hấp Tư Cảnh cực nhẹ, phảng phất như bị gió thổi qua sẽ tan vỡ, trong thanh âm cũng thấy khó thở, lộ ra một cổ yếu ớt, “Không cần.”

Ôn Kỳ hung hăng đặt cái ly lên bàn , phát ra một tiếng trầm vang, “Tôi nói tôi muốn, cậu có ý kiến ​​gì thì cũng nín lại đi!”

Tay che miệng lại ho hai tiếng, Tư Cảnh khẽ cau mày , bộ dáng rất bất đắc dĩ.

“Tôi lại đi rót cho cậu một ly nước nữa, cậu cứ ăn từ từ, ăn nhiều một chút, nghe rõ chưa!”

Nhìn bóng lưng thiếu niên, tròng mắt Tư Cảnh mang ra chút ý cười.

Dưới sự giám sát của Ôn Hi, Tư Cảnh bị cưỡng bách ăn thêm hai chén cơm mới có thể buông đũa.

“Như thế này mới đúng, tiểu hài tử thì nên ăn nhiều một chút, cậu xem cậu gầy gầy yếu yếu, chính là bởi vì ăn uống đó , ăn ít không có tốt, coi chừng không cao thêm được!”

Hai mắt Tư Cảnh híp lại, nếu như hắn nhớ không lầm, thiếu niên hẳn là cùng chiều cao với hắn, hơn nữa hai người cùng tuổi, sinh nhật của hắn là mùa hè, sinh nhật của cậu là mùa thu.

Ôn Hi duỗi người, chuẩn bị về phòng tắm rửa rồi đi ngủ, lại đột nhiên nghĩ đến gì đó: “Đúng rồi, ngày mai cậu muốn ăn cái gì, quên đi, trở về tôi sẽ đưa phương thức liên lạc của Dì đầu bếp cho cậu, nếu muốn ăn cái gì thì tự nói với dì ấy, tôi lười truyền lời lại lắm “

Tư Cảnh hỏi ngược lại,” Cậu thì sao? Cậu muốn ăn cái gì? “

Ôn Hi khoát tay, “Tôi đang muốn đổi khẩu vị, bây giờ chưa nghĩ ra, cậu nói món cậu muốn ăn với dì ấy là được rồi.”

Đôi mi nhỏ như quạt của Tư Cảnh che đi dòng cảm xúc lưu động trong ánh mắt, “Hiểu rồi.”

Hai người đều tự trở về phòng, Tư Cảnh từ trong ngăn kéo lấy di động ra, click mở ra một cái bong bóng chat liên hệ với bá mẫu, nhìn tin nhắn hai tiếng rưỡi trước đó cong cong khóe môi, ngón tay nhanh chóng gõ gõ, trả lời lại: “Mọi chuyện ở đây đều ổn, người đừng lo lắng, Ôn Hi chỉ là tính tình trẻ con đó mà, qua mấy ngày sẽ xóa người và bá phụ ra khỏi danh sách đen thôi.”

Ấn khóa màn hình, Tư Cảnh trở lại nằm ngửa trên giường.

Lông rớt đầy đất , chim cút nhỏ ạ.

Chuyến trọng sinh này của hắn, những ngày tiếp theo nói không chừng sẽ trở nên rất thú vị.

Suy cho cùng, chim cút cũng là một sinh vật nhát gan yếu ớt, có thể bị con người dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay mà.

=====

Mất nết quá , không phải thằng con tôi đâu nha mấy má!!!! ( Che mặt ngại ngùng)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro

Chặn Quảng Cáo Rùi!!!!

Chỉ tốn chút xíu thời gian bấm vào quảng cáo để giúp Mận có chi phí để duy trì trang web, nên nếu có thể Mận mong cậu sẽ tắt trình chặn quảng cáo và giúp đỡ hỗ trợ Mận chút chút nghen!!! 

Powered By
Best Wordpress Adblock Detecting Plugin | CHP Adblock