Sau khi xuyên thư cố chấp trúc mã trọng sinh | Chương 37

Editor: Mận Mơ Màng

Chương 37:

“Cậu ghen sao?”

***

Tư Cảnh thấy Ôn Hi không nhúc nhích, khóe miệng đang cười nhịn không được càng khuếch lớn hơn, “Sao vậy, thiếu gia cảm thấy khả năng phục vụ giấc ngủ của tôi hôm qua không tốt sao?”

Đôi tay Ôn Hi che lấy lỗ tai như muốn ngất đến nơi, cả khuôn mặt đỏ bừng bừng.

Tư Cảnh còn cố tình không bỏ qua cho cậu, tiếp tục nhảy múa trên trái tim nhỏ của cậu, “Đêm nay tôi nhất định sẽ nỗ lực hơn, cho nên thiếu gia người mau đứng lên đi.”

“Xin cậu câm miệng đi mà!” Ôn Hi gục mặt xuống,như trái cà tím bị sương giá đánh tan.*
(Tráí cà tím bị sương giá đánh tan*: bơ phờ, không có tinh thần)

“Được rồi không chọc cậu nữa, chúng ta đi về trước đã.”

Nghe được lời này Ôn Hi cuối cùng cũng an tâm một chút, nhưng mà cậu không ngờ tới, bản thân đã yên tâm quá sớm.
( truyện chỉ đăng độc quyền và được cập nhật sớm nhất trên wattpad:KurumiKajaki và wordpress:goodriviu.com, mọi nơi khác đều là reup)

“U ui, tiểu tình lữ đã về rồi!”

“Để tôi xem xem là đôi vợ chồng nhỏ nhà ai nào!?”

“Hai người đi hưởng tuần trăng mật về rồi à?”

Ôn Hi bị trêu ghẹo hận không thể tìm cái lỗ dưới đất mà chui vào, đôi tay bụm mặt như đà điểu tự lừa mình dối người, nhưng giây tiếp theo liền bị kéo vào trong một cái ôm.

“Các cậu đủ rồi đó, nói hai câu thì còn được, Tiểu Hi nhà tôi da mặt mỏng.”

Nghe được lời này của Tư Cảnh, trong lòng cậu lập tức thầm kêu một câu không ổn rồi, quả nhiên, mọi người càng nhiệt liệt ồn ào hơn.

“Ai u ai u che chở cho nhau kìa.”

“Ha ha ha ha ha ha ha chúc mừng chúc mừng, bách niên hảo hợp*!”

(bách niên hảo hợp*: trăm năm hảo hợp, như Việt Nam mình là trăm năm hạnh phúc)

“Nói cái gì vậy! Mấy đứa bây không biết nên chúc thế nào à, phải nói là chúc hai vị sớm sinh quý tử a!”

Ôn Hi: “……”

Nhóm người này có phải bị mắc cái bệnh nặng gì đó không vậy!

“Các cậu rãnh rỗi vậy à?”

Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên giống như một cái kéo, chỉ soạt soạt một cái là đã đem cái tờ giấy trắng gọi là náo nhiệt xẻ toạc ra.

Mọi người nhìn Tống Mão mặt vô biểu tình đứng ở nơi đó, cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, cuối cùng chỉ đành cười gượng rồi trở lại chỗ ngồi của mình, sự ồn ào ban đầu ở mảnh sân này chẳng mấy chốc liền khôi phục lại sự yên tĩnh.
( truyện chỉ đăng độc quyền và được cập nhật sớm nhất trên wattpad:KurumiKajaki và wordpress:goodriviu.com, mọi nơi khác đều là reup)

Tư Cảnh và Ôn Hi hai người cũng không nán lại, bay thẳng đến sân thi đấu, còn Tống Mão lại yên lặng đi theo ở phía sau.

Nhưng dẫu sao thì một trong hai người cũng là tuyển thủ dự thi, một người kia là ban hỗ trợ đội cổ vũ, nên hai người vẫn phải tách ra, mà, cho dù bọn họ có không thích Tống Mão như thế nào, thì đôi chân Tống Mão vẫn mọc ở trên người hắn ta, hắn ta muốn đi chỗ nào cũng đâu ai có thể quản được.

Ôn Hi lười nhác nhếch đuôi mắt, ánh mắt thậm chí còn chếch đi vài phân, chưa từng hướng tới người bên cạnh, “Sao cậu còn ở chỗ này?”

Tống Mão cười cười, “Là học sinh tôi không ở chỗ này thì tôi ở chỗ nào? Hơn nữa cũng đều là một lớp cả, cổ vũ thêm cho cậu ta cũng rất bình thường mà.”

Ôn Hi lại không để tâm đến lời hắn nói, “Kiểu người bận rộn 3 ngày lại xin nghỉ 2 ngày như cậu, vẫn có thời gian rảnh đứng ở đây tham gia đại hội thể thao sao?”

“Tôi rất bận nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc muốn gặp cậu.” Tống Mão gần như thẳng thắn biểu đạt cảm tình của chính mình, “Ôn Hi, nếu cậu thu những cái gai của cậu lại một chút thôi, tôi không nhất thiết sẽ là một kẻ mà cậu chán ghét đâu.”

Ôn Hi lại lắc lắc đầu, “Không, cậu chính là một kẻ mà tôi không thể thích được, hai chúng ta về mọi phương diện đều rất khác nhau.”

Tống Mão tiến lên một bước, “Trên thực tế hai chúng ta cũng đâu có chênh lệch nhiều đâu.”

Ôn Hi không chút lưu tình tạo khoảng cách, “Cái kia chỉ là tự cậu cho là như vậy.”

Hai người bọn họ, đâu chỉ chênh lệch cái nhỏ tí tẹo, quả thực phải là khác nhau một trời một vực mới đúng.

Tống Mão nhìn sườn mặt lạnh nhạt của thiếu niên, quay hàm càng siết chặt hơn, “Vậy cậu cảm thấy cậu với ai là không khác nhiều lắm, Tư Cảnh sao?”

Động tác Ôn Hi ngưng trọng, quay đầu nhìn về phía hắn ta, giọng nói cũng trở nên không khách khí hơn, “Việc này không có liên quan đến cậu.”

Cười lạnh một tiếng, Tống Mão hỏi: “Cho nên cậu thích cậu ta sao?”

“Tôi lặp lại lần nữa, việc này không liên quan đến cậu.”

Thấy Ôn Hi như thể sắp tức giận, hắn vội vàng ngừng tra hỏi, “Rồi rồi rồi, tôi không nói là được.”

Lúc này các tuyển thủ đều đã lên đường băng, lực chú ý của Ôn Hi thoáng chốc đã bị phân tán, cũng lười quan tâm cái tên phiền toái ở bên cạnh.

Theo khẩu lệnh trọng tài, súng báo hiệu phát ra một tiếng nổ lớn, khói thuốc súng còn chưa tan, các thiếu niên trên đường băng đã chạy đi rất xa, khắp khán đài vang lên tiếng cổ vũ nhiệt tình.

Ôn Hi chỉ nhìn trận đấu trước đó, cũng không biết thực lực các lớp khác thế nào, cậu vốn tưởng rằng vẫn sẽ nhẹ nhàng lấy được phần thắng, lại không ngờ rằng mới vừa đứng ở vị trí thứ nhất đã rơi xuống vị trí thứ 3.

Trái tim cậu không nhịn nổi, đứng lên hô lớn: “Cố lên cố lên cố lên!!!”

“Cậu để ý kết quả của cuộc thi này sao?” Tống Mão nhìn khuôn mặt thiếu niên khẩn trương không thôi , dáng vẻ lại còn tràn đầy sức sống, không kiềm được thấp giọng hỏi, dừng một chút, giống thật mà lại giả* bổ sung thêm một câu, “Nếu không có Tư Cảnh cậu vẫn sẽ để ý sao?”

(giống thật mà lại giả*: gốc là tự thị nhi phi, (似是而非) bề ngoài thì có vẻ đúng nhưng thật ra thì không phải )

Tiếng cố lên của Ôn Hi ngừng lại, đáp lại bằng cái ánh mắt ‘tự cậu không nhận thức được à’, sự khó hiểu bao bọc lấy lời nói ra, “Vấn đề này trong lòng cậu cũng đã có đáp án rồi, còn hỏi tôi làm gì?”

Tống Mão lại cười một tiếng, tầm mắt đột nhiên nhìn về phía xa xa, “Không sai, trong lòng tôi cũng đã có đáp án, nhưng tôi vẫn muốn hỏi.”

“Cậu có bệnh à?” Rốt cuộc Ôn Hi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn là không nhịn nổi nói ra những lời này.

Cậu thật sự không thể hiểu nổi, cái vị vai chính công thiên chi kiêu tử* này, rốt cuộc là vì cái gì mà lại cứ thích đập đầu vào tường hết lần này đến lần khác vậy hả? Cho dù bản thân mình đây có tạo ra hiệu ứng cánh bướm, nhưng trải qua lâu như vậy thì ngọn lửa trong lòng vị này cũng phải bị thổi tắt rồi chứ.

(thiên chi kiêu tử*: con cưng của trời, chỉ những đứa con được cha mẹ quá mức cưng chiều mà trở nên kiêu ngạo , xem thường người khác. Ngoài ra, đôi khi cụm từ này còn được dùng để chỉ những người thiên tài, có tài năng thiên phú nên mới là con cưng của trời.)

Tống Mão nghe được lời này lại bật cười, “Thích cậu là có bệnh à?”

Ôn Hi cau mày trả lời: “Thích một người không phải là bệnh, nhưng thích một người không thích mình như cậu, là có bệnh, nếu người này còn cự tuyệt cậu quá nhiều lần, không cho cậu bất cứ hy vọng nào mà cậu vẫn cứ một hai cố chấp, thì bệnh càng thêm bệnh!”

Cậu cho rằng mình đã nói trắng ra như vậy rồi Tống Mão cũng sẽ có chỗ xúc động , lại không ngờ rằng, đối phương chỉ thoáng trầm tư, sau đó lại nhẹ giọng nói: “Vậy bệnh đi, tôi từ nhỏ đến lớn thân thể đều rất khỏe mạnh, không bị bệnh nặng lần nào, trải nghiệm một chút cảm giác bị bệnh nan y cũng không tồi.”

Ôn Hi: “……”

Câu này không có biện pháp hàn huyên!

Tống Mão tuyệt đối có bệnh, không cứu nổi!

Cậu từ bỏ khai thông cho cái tên này, một lần nữa đặt toàn bộ lực chú ý lên sân thi đấu.

Đã đến vòng thứ 3, bọn họ bây giờ vẫn đứng ở vị trí thứ 3 như cũ, bất quá với vị trí thứ 2 khoảng cách cũng không lớn, nhưng khoảng cách với vị trí thứ nhất lại kém rất xa.

Hai tay nắm chặt, đôi mắt Ôn Hi chớp cũng không dám chớp nhìn chằm chằm mấy người kia, sợ bỏ lỡ dù chỉ một tí.

Cuối cùng, gậy tiếp sức đưa tới trong tay Tư Cảnh.

“Tiểu Cảnh cố lên!!!”

Tiếng cổ vũ nhiệt tình của cậu như tương hợp với bóng dáng thiếu niên thoáng chốc lao ra.

“Cố lên cố lên cố lên cố lên!!” Ôn Hi điên cuồng hét lên, rồi nhìn Tư Cảnh vượt lên vị trí thứ 2 như một cơn gió, hơn nữa chênh lệch với người thứ nhất ngày càng nhỏ, ở nửa vòng đua cuối cùng, Tư Cảnh rốt cuộc cũng ở ngay khúc cong vượt lên thành công, hơn nữa lợi dụng cự ly thẳng cuối cùng tăng gia tốc, trong chớp mắt đã chạm tới đích.

“A a a a thắng thắng rồi!” Ôn Hi khó nén kích động trên mặt, trực tiếp lao đến ôm lấy Tư Cảnh, “Tiểu Cảnh cậu thật là lợi hại, cậu quá lợi hại rồi!”

“Ừ.” Tư Cảnh vừa điều chỉnh hô hấp vừa ôm Ôn Hi chặt hơn.

Ba người còn lại vốn dĩ muốn nhảy dựng lên ăn mừng lúc này cũng chỉ có thể ở bên cạnh bọn họ, hơi có chút hụt hẫng.

“Tiểu Cảnh cậu thật sự rất là lợi hại, dáng vẻ của cậu ở cái khúc cong kia quả thực là soái ngây người! Chờ lát nữa nhất định phải chụp ảnh cậu mặc cái bộ quần áo này, chúng ta phải treo nó ở phòng khách chỗ được nhìn thấy nhiều nhất, a không không không, đặt lên bàn đi, trên bàn có thể được ánh mặt trời chiếu đến, nhưng Tiểu Bạch gần đây lại thích nhảy lên bàn…”

“Khụ khụ khụ!” Đột nhiên ho khan vài tiếng, vẫn là anh hùng Điền Thiên già dặn kinh nghiệm đi giẫm mìn đi ra phá hư bầu không khí của hai vị kia, “Thật xin lỗi vì quấy rầy hai vị, lát nữa hãy dính lấy nhau được không, nơi này nhiều người như vậy đang nhìn kìa!”

(đi giẫm mìn*: làm những điều đáng ra không nên làm, hoặc có thể xem là gan dạ)

Cánh tay Ôn Hi vòng qua cổ Tư Cảnh mềm nhũn, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ, theo bản năng liền muốn tạo khoảng cách với Tư Cảnh, kết quả còn chưa thành công, đã bị Tư Cảnh ôm lấy eo càng chặt hơn.

“Được rồi, chúng ta về rồi hãy dính lấy nhau.”

Những lời này vừa thốt ra, không chỉ có những người khác, ngay cả Ôn Hi cũng không nói nên lời.

Cậu nhịn không được nhẹ nhàng chọc vào eo thiếu niên, “Cậu nói bậy cái gì vậy.”

Tư Cảnh lại nói: “Tiểu Hi tôi khát quá.”

Ôn Hi lúc này mới phản ứng lại, vội vàng gào về phía bên cạnh: “Điền Thiên cậu mang nước không?”

“Mang theo mang theo!”

Cầm lấy chai nước rồi vặn nắp ra, Ôn Hi lúc này mới đưa cho Tư Cảnh, “Uống chậm một chút.”

Tư Cảnh thuận thế buông eo Ôn Hi ra, lại vắt tay lên vai của cậu, mang theo cậu ra bên ngoài, những người khác cũng tự nhiên đuổi theo sau.

Có lẽ là trải qua một trận thi đấu đồng đội mệt mỏi, mấy nam sinh cũng từ bỏ, trong đó một tên tóc húi cua trêu ghẹo bọn họ, “Không ngờ được, Ôn Hi cậu lại còn có thể vặn ra nắp bình?”

Ôn Hi nghe vậy nhướn cao một bên lông mày, ngoài cười nhưng trong không cười, “Tôi không chỉ có thể vặn nắp chai, tôi còn có thể vặn đầu cậu ra.”

Câu này thật sự là quá buồn cười, không chỉ có những người khác, ngay cả nam sinh bị dỗi cũng thấy bật cười, “Ha ha ha ha ha ha!”

Đang cười có người đột nhiên chuyển đề tài, “Tư Cảnh cậu đúng là nhanh thật, đoạn cuối cùng phát lực cũng quá trâu bò rồi!”

“Đúng vậy đúng vậy, thần kinh vận động tốt như vậy ngày thường giấu kỹ làm gì vậy?”

Tư Cảnh từ từ mở miệng: “Bận chăm sóc Tiểu Hi nhà tôi.”

Bầu không khí bỗng chốc im lặng, không biết là ai phun tào một câu, “Hai người thật sự không coi ai ra gì nữa rồi!”

Có người dẫn đầu những người khác cũng nhịn không được sôi nổi nói: “Các cậu đúng là quá gay!”

“Đồng tính nam thế mà lại thực sự ở bên cạnh tôi ư?”

“Đại Dũng bảo bối chúng ta cũng đến đấu kiếm đi ha ha ha!”

Ôn Hi nhìn mấy người làm ầm ĩ, đỡ trán không nói nên lời, “Cậu cứ một hai phải đi đầu đúng không?”

Tư Cảnh lại ra vẻ vô tội, “Lời tôi nói đều là nói thật.”

“Chúc mừng hạng nhất.”

Nghe được thanh âm quạnh quẽ ,Tư Cảnh lại ra vẻ kinh ngạc, “Hóa ra Tống thiếu gia vẫn còn ở đây à.” Tiếp theo nhìn xung quanh một vòng, tầm mắt đảo qua mọi người, “Sao vậy, ở chỗ chúng tôi đây có vài người thôi, có ai là người quen của cậu sao?”

“Người tôi quen ở chỗ này này.” Tống Mão thong dong đối lại, ánh mắt ôn nhu dừng ở trên người Ôn Hi, “Đúng không Tiểu Hi.”

Biểu tình Tư Cảnh đột nhiên biến đổi, tiếp theo ngay thời điểm tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, bắt lấy cổ áo Tống Mão, “Tiểu Hi cũng là cái cho cậu gọi à?”

Vẻ mặt Tống Mão thản nhiên như cũ, “Tôi vì cái gì mà không thể gọi?”

Đôi mắt Tư Cảnh sâu thẳm, thanh âm lại phảng phất như bọc trong băng, “Tôi hồi trước hẳn là đã từng nhắc nhở cậu, đừng mơ mộng bảo bối không phải là của cậu nữa.”

Tống Mão không giãy giụa, ngược lại còn dựa theo tư thế này liếm khóe miệng, “Thật sự không đúng lúc rồi, bảo bối này tôi thật sự quá thích, không có cách nào buông tay đâu.”

“Ai nha ai nha đây là đang làm cái gì vậy chứ!” Người hiền lành Điền Thiên chen vào giữa hai người xấu hổ cười cười, biểu tình so với khóc còn khó coi hơn.

Cậu ta bất quá chỉ là quay mặt trò chuyện với vài người khác chút thôi, hai người này sao lại cãi nhau rồi, nhìn tư thế đối chọi gay gắt này, nếu như cậu ta không kịp thời xuất hiện, sợ là bây giờ đã biến thành một chiến trường rồi.

Ôn Hi nắm lấy tay Tư Cảnh kéo người rời đi, “Điền Thiên tôi mang Tiểu Cảnh đi mua chút nước rất mau sẽ trở lại.”

“Ừ ừ!”

( truyện chỉ đăng độc quyền và được cập nhật sớm nhất trên wattpad:KurumiKajaki và wordpress:goodriviu.com, mọi nơi khác đều là reup)

Đi thẳng ra ngoài đến rất xa Ôn Hi mới dừng chân lại, “Tiểu Cảnh, cậu vừa rồi, là muốn đánh nhau cùng Tống Mão sao?”

Tư Cảnh không đáp hỏi lại, “Hắn ta không nên bị đánh sao?”

Ôn Hi gật gật đầu, “Phải, hắn ta thiếu miệng xứng đáng bị đánh, nhưng cậu có bao giờ nghĩ tới Tống Mão đánh nhau cũng rất giỏi chưa?”

Tư Cảnh híp híp mắt, “Cậu có ý gì?”

“Không có ý gì cả, chỉ là sợ cậu đánh người lại bị đánh ngược lại.”

“Cậu không tin tôi?”

“Sao có thể như vậy, tôi luôn luôn tin tưởng Tiểu Cảnh nhà chúng ta mà, cậu là ai chứ, voi Châu Phi có dượt đuổi cậu cũng không thở dốc chút nào cơ mà.

Tư Cảnh: “……”

Thấy bộ dáng thiếu niên ngây ngốc, Ôn Hi sờ sờ mặt hắn, “Tôi chỉ đang lo lắng thôi, vạn nhất cậu bị đánh hạ , tôi sẽ đau lòng chết mất.”

Tư Cảnh quay đầu đi, “Cậu còn có thể đau lòng sao? Chẳng phải lúc tôi thi đấu hai người các cậu tán gẫu rất là vui vẻ đó à.”

“Tiểu Cảnh cậu đây là đang ghen sao?”

“Không có.”

“Ai u ai u, bộ dáng nhỏ bé đáng thương này, mau để ca ca ôm một cái nào.” Ôn Hi nói thế nhưng lại thật sự ôm lấy Tư Cảnh, tay còn vuốt tóc hắn từng chút từng chút, “Tiểu Cảnh cậu bị ngốc à? Tôi cũng đã nói rất nhiều lần rồi, cậu đối với tôi mà nói, là quan trọng nhất, mọi thứ khác cũng không thể so với cậu, cậu ăn giấm cái gì chứ?”

“Tôi không ghen.” Ngoài miệng nói như vậy, nhưng Tư Cảnh lại cố ý rũ hai hàng lông mi xuống bày ra một bộ dáng bị thương.

Ôn Hi như đang dỗ trẻ con sửa miệng: “Rồi rồi rồi, đó là tôi đang ghen, tôi thèm ăn sủi cảo cho nên muốn uống một lọ dấm.”

Vừa nói giọng điệu của cậu vừa chuyển, “Lại nói tiếp Tiểu Cảnh tối nay chúng ta ăn sủi cảo đi.”

“Còn thịt xào bắp với Tam Tiên* thì sao được nhỉ, à làm cho cậu rau trộn như lần trước nhé, chính là cái dưa chuột trộn ớt đó.”

(Tam Tiên*: là một món ăn Trung Quốc được làm từ khoai tây, cà tím và ớt chuông xào)

“Tôi nhớ là trong nhà còn có chuối, tối nay tôi làm cho cậu một cốc yến mạch chuối nhé.”

Cơn gió nhè nhẹ, cuốn theo những suy nghĩ vụn vặt của thiếu niên đi, cuốn đi rất xa.

=====

Mận: Ghen tuông, ôm nhau, sờ nhau, an ủi nhau nhưng ta vẫn chỉ là tình anh em :)))))))
Chương 37 đã up ở đây rồi thì mọi người hiểu rằng chap 38 ở đâu rồi chứ :v

Tuần vừa rồi gđ Mận có việc , rất xin lỗi vì không thể up truyện cho mọi người, nên Mận sẽ cố gắng up bù cho mọi người nhé! Cảm ơn mọi người đã đọc truyện, quan tâm và ủng hộ cho Mận~~~

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro

Chặn Quảng Cáo Rùi!!!!

Chỉ tốn chút xíu thời gian bấm vào quảng cáo để giúp Mận có chi phí để duy trì trang web, nên nếu có thể Mận mong cậu sẽ tắt trình chặn quảng cáo và giúp đỡ hỗ trợ Mận chút chút nghen!!! 

Powered By
Best Wordpress Adblock Detecting Plugin | CHP Adblock