Sau khi xuyên thư cố chấp trúc mã trọng sinh | Chương 11

Editor: Mận Mơ Màng

Chương 11:

Tiểu Đáng Thương đi ăn xiên nướng với tôi nhé

“Ông chủ, thêm năm xiên gân bò!”

“Ông chủ, lại thêm cho cháu 1 chai coca nữa, phải lạnh nhé chú!”

Trong không khí ngập tràn hương vị ớt bột hòa lẫn với mùi than lửa, tiếng ồn ào trẻ con hỗn loạn , cấu thành nên nét độc đáo của tiệm đồ nướng nhỏ này.

“Ăn ngon không?”

“Cũng được, chỉ là có chút cay.” Ôn Hi thè lưỡi, cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh ừng ực ừng ực một hơi uống đến gần nửa chai.

Mới vừa đặt nước xuống, một chiếc xiên que thịt dê được sơ chế sạch sẽ trên mặt tẩm đầy bột ớt được đưa tới trước mặt cậu, “Không thể ăn cay còn muốn ông chủ bỏ cay, cậu bị ngốc à?”

“Cậu mới ngu ngốc đó!” Ôn Hi miệng không nhàn rỗi, một bên ăn thịt một bên phản kích lại Tư Cảnh , “Ăn thịt nướng phải thêm cay, không ăn cay thì còn ý nghĩa gì nữa, cái này với lẩu nhất định phải ăn cay rát mới đã ghiền, cậu có hiểu hay không a!”

“Không hiểu.”

“Không hiểu là được rồi, ăn thêm hai xiên xương sườn bổ não, còn muốn ăn chim cút cơ đấy, sao cậu không lên trời luôn đi!”

“Tối hôm qua cậu ăn trứng cút hình như rất vui vẻ.”

Ôn Hi: “……”

Miệng phình phình giống con hamster nhỏ, Ôn Hi nhỏ giọng phản bác, “Chim cút với trứng cút không giống nhau.”

Hắn nói xong liền phát hiện biểu tình của Tư Cảnh có chút ý vị thâm trường*, còn tưởng là muốn nói cái gì đó quan trọng, bất chợt có một giọng nói quen thuộc xen vào.

(ý vị thâm trường*: Ý tứ sâu xa)

“Không ngờ tới chỗ này mà cũng có thể gặp được , mày nói xem, đây có phải một loại duyên phận hay không?”

Ôn Hi nhìn người tới, nhịn không được trợn trắng mắt, “Là âm hồn bất tán* chứ.”

(âm hồn bất tán*: dai dẳng đeo bám, có thể hiểu là dai như đỉa đói :))

Cố Dương cũng không thèm để ý, chỉ sáng quắc hai mắt nhìn chằm chằm vào thiếu niên xinh đẹp , “Mày thay đổi không ít đâu, trở nên càng đáng yêu hơn rồi.”

Cảm giác muốn ăn của Ôn Hi bị mất đi phân nửa, buông xiên tre trên tay, phun ra khẩu khí tức giận trả lời: “Cảm ơn, nhưng mày vẫn trước sau như một béo ngậy quá nhỉ.”

Liên tục bị xoáy vài câu, Cố Dương cũng có chút chịu không nổi, chỉ là nhìn gương mặt Ôn Hi kia hắn lại có chút luyến tiếc muốn mắng, ánh mắt xếch lên, quay sang Tư Cảnh trầm mặc không lên tiếng ở một bên liền trực tiếp chửi rủa, “Mắt của mày dùng để thở sao, không thấy tao đang nói chuyện với Ôn Hi à, còn không biết đường lăn xa ra một chút?”

Ôn Hi giơ tay đè lại cổ tay Tư Cảnh, sau đó mới nâng mắt liếc xéo đối phương, trong thanh âm tràn ngập lạnh lẽo, “Mày mới phải lăn xa ra một chút đó, không thấy tao với Tư Cảnh đang cùng nhau ăn cái gì sao? Người ăn uống đã xấu rồi lại còn không tự mình biết mình!”

“Sao vậy, cái này xem như bồi thường à?” Cố Dương cố ý đến gần chút, hạ giọng, “Thiếu chút nữa dọa tới mạng người rồi?”

Ôn Hi đột nhiên đẩy hắn ra, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo quát: “Mày bị bệnh tâm thần à!”

“Ôn Hi, một con chó như vậy thì để bụng làm cái gì, không cần hạ thấp thân phận của mình, chúng ta, không giống loại người này.”

Thấy vẻ mặt ngạo mạn thiếu niên, ánh mắt Ôn Hi khiêu khích cố tình giả vờ khó hiểu táp táp lưỡi, “Thân phận? Là đang chỉ cái thằng thân phận cặn bã này sao?”

Xuy một tiếng, Ôn Hi lại nói: “Cố Dương, nếu mày nhàn rỗi không có việc gì làm thì có thể đi quét đường cái, chứ không phải ở chỗ này khiến người khác phiền chán như mấy con chuột đâu.”

Lặp đi lặp lại bị hạ thấp nhiều lần, mặt mũi Cố Dương cũng có chút không gắng gượng được, sắc mặt chìm xuống, “Ôn Hi, mày đừng có mà cho mặt lại không biết xấu hổ.”

Ôn Hi hừ lạnh một tiếng, “Câu nói ban đầu tao xin trả lại, thời đại nào còn tự cho mình là người bề trên, mày xứng sao?”

“Mày mẹ nó…” Cố Dương một câu mắng chửi còn nói chưa xong, cả người đã lảo đảo về phía trước, chính chính diện diện nhào lên cái bàn, liên lụy chiếc ghế dựa bên cạnh cũng bị lật theo.

Còn Ôn Hi bởi vì được Tư Cảnh túm lên trước nên may mắn thoát nạn.

Vỗ vỗ tay, cậu quả thực đem sự vui sướng khi thấy người gặp họa viết ở trên mặt, “Thấy chưa, cái này gọi là báo ứng đấy!”

“Cố ca anh không sao chứ?”

“Cố ca mau lau lau.”

Cố Dương tiếp nhận khăn giấy tiểu đệ đưa tới xoa xoa lung tung khắp mặt, chỉ vào Ôn Hi và Tư Cảnh khóe mắt muốn nứt ra, “Đánh chết hai đứa nó cho tao!”

Ôn Hi đang muốn tiến lên một bước, lại bị Tư Cảnh nắm lấy cánh tay giữ ở sau người, cậu đang khó hiểu, liền nghe được Tư Cảnh cao giọng hô một câu: “Ông chủ, có người gây sự!”

“Ha ha ha, quả nhiên là phế vật, cư nhiên còn muốn gọi ông chủ cái gì nữa!

“Đúng vậy, thật đáng xấu hổ!”

“Tên ngốc đó còn muốn kêu ông chủ kìa, nhìn cái tiền đồ này xem!”

“Ai gây sự?” Cánh tay phải xăm trổ đầy hình hoa, với khuôn mặt thô bạo, toàn bộ bắp tay giống như một tòa núi nhỏ, ông chủ dường như chỉ mới vừa cắt t*ết một con gà rồi đi ra, máu gà như thể còn chưa chảy hết, róc rách tong tong bắn đầy đất.

Ôn Hi nhìn ông chủ hai mắt sáng ngời, lập tức giơ tay cáo trạng, “Lão bản chỗ này chỗ này! Chính là bọn họ! Mấy người này này! Bọn họ muốn đánh nhau, đập hết bàn hết ghế của chú đó, dọa rất nhiều học sinh chạy đi! Còn nói muốn phá cửa hàng của chú nữa!”

Đám người Cố Dương: “……”

Bọn họ người vẫn còn đang ở chỗ này Ôn Hi mày lại dám trợn mắt nói dối như vậy, mày còn là người sao?

Lão bản liếc mắt một cái, trong thanh âm lộ ra chút thô bạo không mấy thiện cảm, “Sao, bọn mày định đập chỗ này à?”

Thiếu niên vừa mới còn kiêu ngạo tức khắc giống như con gà con bị bóp chặt cổ, cả một đám không dám phát ra âm thanh nào, vội vàng trốn ra sau lưng Cố Dương.

Nuốt ngụm nước miếng, Cố Dương bạo dạn mở miệng: “Không, không có, chúng cháu chỉ là bạn học đang đùa giỡn nhau thôi, ha hả.”

Lão bản đảo mắt qua, lực đạo đột nhiên tăng thêm, máu gà vẩy ra, vẽ ra một vệt màu đỏ diễm lệ trên không trung, “Đùa giỡn, đùa giỡn kiểu gì mà cửa hàng của tao lại thành như này rồi ? Khách hàng của tao đều chạy đi đâu hết rồi?”

Đám người Cố Dương cơ hồ nháy mắt dựng thẳng sống lưng, hô hấp cũng không dám hô hấp.

Tròng mắt xoay chuyển, Ôn Hi cười nói, ngữ khí nhẹ nhàng tựa hồ là đi ra hoà giải, “Ông chủ, nghĩ sai rồi, đúng là đùa giỡn, những người khác đi rồi là bởi vì vị bạn học này nói hôm nay hóa đơn đều do Cố thiếu gia cậu ấy thanh toán hết, chú chỉ cần yêu cầu cậu ta tất toán tiền là được rồi, cậu ấy không thiếu tiền.”

Ông chủ theo hướng ngón tay của Ôn Hi nhìn về phía Cố Dương, “Phải không?”

Cố Dương giận mà không dám nói gì, nghẹn một bụng lửa, gắng gượng cười một cái, “Đúng vậy.”

“Đi, vậy cậu lại đây, tôi tính tiền cho cậu.”

“Được thôi.”

Chờ lão bản vừa di chuyển đi, Cố Dương lập tức quay sang Ôn Hi hung tợn nhưng chỉ dám nói nhỏ, ” Ôn Hi, việc này bọn tao không để yên đâu!”

Nghe vậy Ôn Hi lớn tiếng bổ sung thêm một câu: “Ông chủ, đừng quên bàn này của chúng cháu cũng là cậu ta muốn thanh toán, 10 con mực xiên với 20 xiên thịt dê, 5 chai nước khoáng lạnh!”

Cố Dương: “……”

D*tc*may Ôn Hi! ( Đoạn này đúng nguyên văn đấy :v , không biến tấu chữ nào đâu)

Vuốt cái bụng tròn vo, Ôn Hi khẽ ợ một tiếng, “Tư Cảnh, có phải cậu biết ông chủ tiệm đồ nướng kia không?”

“Không quen biết.” Tư Cảnh lắc đầu, trả lời đến tích thủy bất lậu*, “Chỉ là hồi trước nghe được mấy bạn học nói qua tiệm đó đồ ăn tuy rằng rất ngon, nhưng ông chủ rất hung dữ, bọn họ có một lần còn tận mắt thấy ông chủ băm thịt gà, sợ tới mức không dám đến nữa.”

(tích thủy bất lậu*: nghĩa đen là nước cũng không rò rỉ,ý ở đây là rõ ràng, đầy đủ, chu toàn không chút khe khở.)

Nghĩ đến bộ dáng run như cầy sấy của Cố Dương, Ôn Hi đã không nhịn được cười, “Đúng là rất hung dữ.”

“Tuy rằng rất hung dữ nhưng chủ tiệm cũng không phải người xấu, chúng ta lần sau còn có thể đi ăn.”

Theo bản năng ừ một tiếng, ngay lúc đó Ôn Hi biểu tình lập tức biến đổi, “Còn lần sau à? Hết thảy phải xem xem tôi có tâm tình không đã, chưa chắc có lần sau đâu.”

Tư Cảnh cũng không có nhiều lời, chỉ nâng tay phủ lên bụng thiếu niên, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa, “Ăn nhiều như vậy thật sự không có vấn đề sao?”

“Đương nhiên không thành vấn đề, lúc nãy mới có bao nhiêu đâu a!” Ôn Hi không chút nào để ý xua tay, xem ra ở cậu, chút đồ nướng đó chỉ là đồ ăn vặt thôi, còn không tính là bữa ăn chính nữa.

Tư Cảnh lại ngưng ngưng nhìn cậu, động tác trên tay càng thêm đến ôn nhu.

Nhưng mà sự thật chứng minh, cũng không phải nói không có vấn đề là sẽ không có vấn đề.

Buổi tối 11 giờ, Ôn Hi ôm bồn cầu nôn mửa đến trời đất tối sầm, cả người thậm chí tinh thần đã hoảng hốt đến suýt nữa hư thoát*, Tư Cảnh đến bên người khi nào bản thân cũng không biết rõ.

(hư thoát*: hạ đường huyết do mất nước, mất máu)

“Uống miếng nước trước, tôi đã gọi cho bác sĩ Đỗ rồi, chờ một lúc nữa là anh ta sẽ tới.”

Ôn Hi một chút sức lực cũng không có, căn bản là cầm không được ly nước, sắc mặt tái nhợt rồi lảo đảo một cái, lại ngã vào một cái ôm mang theo hương hoa nhài nhàn nhạt.

Dòng nước ấm áp từng chút làm ẩm đôi môi khô khốc, Ôn Hi vô ý thức bắt đầu nuốt.

“Tư Cảnh?”

“Là tôi.” Trả lời xong, Tư Cảnh cau mày, “Cái này còn nói là không có vấn đề?”

“Vốn dĩ đâu có vấn đề gì đâu, trước kia tôi ăn 3 cân tôm hùm đất xào cay với nửa chai bia cũng đâu có việc gì đâu.”

Nghe thanh âm dày đặc giọng mũi của thiếu niên, Tư Cảnh thở dài, điều chỉnh tư thế để người dựa thoải mái hơn, “Còn muốn nôn không? Kiên trì một chút, bác sĩ Đỗ sẽ lập tức đến.”

Mười phút sau, thanh niên sau khi chọc kim truyền cho Ôn Hi rồi kiểm tra toàn bộ lại lần nữa, sắc mặt không tốt nhìn về phía thiếu niên đang đứng ở một bên, “Viêm dạ dày cấp tính, cậu ấy ăn cái gì vậy?”

“Thịt nướng với nước đá.”

“Tư Cảnh, cậu hẳn là rất rõ ràng thể chất của Ôn Hi rất chân quý , cậu ấy có thể ăn được thịt nướng với nước đá hay không cậu không lại không sao?”

Thanh âm bác sĩ Đỗ càng không khách khí hơn, “Tuy rằng không có nói rõ qua, nhưng vợ chồng Ôn gia để cậu ở biệt thự khẳng định cũng là mong muốn cậu có thể chiếu cố Ôn Hi một chút, ở đây làm bạn với Ôn Hi, tôi nghĩ vấn đề này không cần tôi nhiều lời chứ.”

Tư Cảnh không có bất cứ phản bác gì, “Rất xin lỗi, là vấn đề của tôi.”

“Thuốc này, chờ lúc sau cậu ấy tình lại thì lấy nước ấm cho cậu ấy uống , nhớ kỹ, là nước ấm, tổng cộng ba lần, cứ tám giờ một lần, cậu hẳn là có thể nhớ kỹ chứ.”

“Tôi biết rồi.”

“Mười phút sau tôi cho cậu ấy rút kim sau đó lại phiền cậu chăm sóc rồi.”

Nói xong anh ta xoay người liền rời đi luôn, Tư Cảnh hơi hơi nhăn mặt mày gọi hắn lại, “Bác sĩ Đỗ, chuyện này, có thể không cần nói cho bá phụ bá mẫu không.”

Bác sĩ Đỗ khinh miệt nhìn thiếu niên liếc mắt một cái, “Này vẫn là nên chờ thiếu gia tỉnh rồi để cậu ấy quyết định sau đi.”

Tư Cảnh không có nói nữa, mà đem tầm mắt trở xuống nhìn thiếu niên đang nằm ở trên giường nhắm chặt hai tròng mắt.

Bác sĩ Đỗ nhìn một màn này trong lòng ngăn không được cười lạnh, sợ bị quở trách vì thế nhanh chóng lập công chuộc tội sao, tuổi còn nhỏ, tâm tư thay đổi không ít.

Ban đêm, chỗ yết hầu phảng phất như có một đoàn lửa thiêu làm Ôn Hi không tự giác lẩm bẩm lẩm bẩm, ngay sau đó, lại có một dòng nước ấm theo yết hầu chảy tới khắp người.

Cậu gian nan mở mắt ra, người tựa hồ còn đang ngốc, “Tư Cảnh?”

“Còn muốn uống nước sao?”

Động tác của Ôn Hi mềm yếu với biên độ nhỏ bé gật gật, rất mau lại thêm một ly nước xuống bụng, cậu lúc này mới cảm thấy dễ chịu chút, theo bản năng lại hỏi: “Cậu sao lại ở chỗ này?”

Tư Cảnh đáp: “Cậu sinh bệnh, bác sĩ Đỗ để tôi chăm cậu.”

Ôn Hi hỏi: “Bây giờ là mấy giờ?”

Tư Cảnh lại giúp cậu dịch dịch góc chăn, “Ngủ thêm một lát đi, tôi sẽ xin nghỉ giúp cậu.”

Nghe được lời này Ôn Hi cũng không có hỏi thêm, chỉ là khóe mắt liếc đến di động bên gối đầu nhịn không được với lấy, ấn mở màn hình.

Thứ tư, 4:52 sáng

Hắn đôi mắt bỗng chốc trợn to, “Cậu cả một đêm không có ngủ à?”

——————————————

Mận: Cầu comment 

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ads Blocker Image Powered by Code Help Pro

Chặn Quảng Cáo Rùi!!!!

Chỉ tốn chút xíu thời gian bấm vào quảng cáo để giúp Mận có chi phí để duy trì trang web, nên nếu có thể Mận mong cậu sẽ tắt trình chặn quảng cáo và giúp đỡ hỗ trợ Mận chút chút nghen!!! 

Powered By
Best Wordpress Adblock Detecting Plugin | CHP Adblock